Đang tải...
Đang tải...
12:32 02/01/2026
BongDa.ioChelsea sa thải Maresca ngay ngày đầu năm.
Stamford Bridge bước sang năm 2026 trong bầu không khí lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Không phải vì thời tiết London, mà bởi quyết định sa thải Enzo Maresca – được công bố chỉ vài giờ sau trận hòa thất vọng 2-2 trước Bournemouth.
Một triều đại ngắn ngủi khép lại theo cách ít ai ngờ tới. Người từng được xem là “tiểu Guardiola”, biểu tượng cho kỷ nguyên bóng đá kiểm soát mới tại Chelsea, ra đi khi chưa kịp xây dựng một nền móng đủ vững.
Bề nổi của câu chuyện bắt đầu khá đơn giản: Maresca từ chối dự họp báo sau trận đấu, viện lý do sức khỏe. Nhưng tại Chelsea thời hậu Roman Abramovich, không có hành động nào là ngẫu nhiên.
Đó không phải sự mệt mỏi, mà là một thông điệp. Maresca muốn ra đi. Và Chelsea hiểu điều đó.
Giới chủ Mỹ không phản ứng giận dữ, không kéo dài đàm phán. Họ chọn cách lạnh lùng nhất: ký quyết định sa thải ngay ngày đầu năm mới. Một lời nhắc nhở không thể rõ ràng hơn về trật tự quyền lực tại Stamford Bridge.
Sai lầm lớn nhất của Maresca không nằm ở chiến thuật, mà ở nhận thức. Ông quên mất quy tắc vàng dưới thời Todd Boehly – Behdad Eghbali:
Huấn luyện viên không phải trung tâm của dự án, mà là người thực thi.
Maresca bước vào Chelsea với hồ sơ đẹp: đưa CLB trở lại Champions League, vô địch Conference League và Club World Cup. Nhưng thành tích không đồng nghĩa với quyền lực tuyệt đối.
Khi Levi Colwill chấn thương, Maresca yêu cầu bổ sung trung vệ kinh nghiệm. Đó là yêu cầu hợp lý về chuyên môn – nhưng lại đi ngược triết lý dài hạn mà ban lãnh đạo Chelsea theo đuổi: trẻ hóa, đầu tư tương lai, tối ưu tài sản.
Mâu thuẫn không dừng ở chuyển nhượng. Chelsea, sau thảm họa chấn thương mùa trước, đã “cách mạng hóa” bộ phận y tế. Các ngôi sao như Reece James hay Wesley Fofana được liệt vào danh sách cần bảo vệ đặc biệt.
Maresca thì khác. Ông muốn chiến thắng ngay lập tức, muốn những trụ cột thi đấu nhiều hơn, bất chấp rủi ro. Việc ông công khai than phiền về chiều sâu đội hình và chất lượng cầu thủ dự bị bị xem là vượt ranh giới cho phép.
Trong một CLB mà dữ liệu, y học thể thao và kế hoạch dài hạn được đặt lên hàng đầu, Maresca đã chọn đứng về phía cảm tính.
Nếu Chelsea thắng đều, có lẽ mọi mâu thuẫn đã được “để vào ngăn kéo”. Nhưng thực tế phũ phàng hơn:
Thắng 1/7 trận gần nhất tại Ngoại hạng Anh
Đánh rơi 20 điểm từ thế dẫn trước
Lối chơi thiếu ổn định, tinh thần sa sút
Những con số này biến mọi lập luận của Maresca trở nên mong manh. Khi kết quả không bảo vệ được HLV, quyền lực sẽ quay về với phòng họp.
Điều khiến Chelsea không thể chấp nhận chính là sự thiếu trung thành. Maresca đã dùng sự quan tâm từ Juventus và đặc biệt là Manchester City như một đòn bẩy.
Thông tin ông ba lần liên hệ với Man City để sẵn sàng thay Pep Guardiola không còn là lời đồn. Với Chelsea, đó là hành vi “phản bội chiến lược”.
Maresca chơi một ván bài mạo hiểm: gây áp lực để được sa thải, từ đó rời đi trong tư thế ngẩng cao đầu, tự do chọn bến đỗ mới. Và Chelsea… chấp nhận cuộc chơi đó.
Không có nước mắt tại Stamford Bridge. Chelsea nhanh chóng chuyển hướng sang Liam Rosenior từ Strasbourg – một lựa chọn phù hợp hơn với mô hình vận hành hiện tại: trẻ, linh hoạt, sẵn sàng tuân thủ cấu trúc quyền lực.
Với giới chủ Mỹ, HLV không phải người tạo ra dự án – mà là người phục vụ dự án.
Maresca bật bãi vì quên quy tắc vàng tại Chelsea – nơi tài năng thôi là chưa đủ. Ông rời Stamford Bridge với danh tiếng cao hơn lúc đến, nhưng cũng mang theo một bài học cay đắng:
Ở Chelsea hiện tại, nếu không “nhập gia tùy tục”, cánh cửa ra đi luôn mở sẵn – và rất nhanh.
Xem thêm nhiều tin tại bongda.io
Sim Văn Bồ













