Đang tải...
Đang tải...
16:10 19/01/2026
BongDa.ioCarrick có một khởi đầu ấn tượng.
Sau quãng thời gian ngột ngạt dưới triều đại ngắn ngủi của Ruben Amorim, Manchester United cuối cùng cũng được thở phào. Trận thắng 2-0 trước Manchester City tại Old Trafford không chỉ mang ý nghĩa điểm số, mà còn là liều thuốc tinh thần cực mạnh cho cả đội bóng lẫn người hâm mộ.
Old Trafford sống lại bầu không khí derby đúng nghĩa. Lisandro Martinez, người từng bị hoài nghi sẽ lép vế trước Erling Haaland, đã chơi một trong những trận hay nhất mùa. “Nguồn năng lượng từ khán giả” – như lời Michael Carrick nhấn mạnh – thực sự trở thành chất xúc tác giúp Man Utd dựng nên một pháo đài đúng nghĩa.
Nhưng lịch sử Quỷ đỏ dạy một điều: chiến thắng trước Man City chưa bao giờ là thước đo bền vững cho thành công lâu dài.
Sau kỷ nguyên Sir Alex Ferguson, gần như mọi HLV Man Utd đều từng có “khoảnh khắc vàng” trước gã hàng xóm ồn ào. Jose Mourinho từng thắng Pep Guardiola. Ole Gunnar Solskjaer từng khiến Man City khốn đốn. Erik ten Hag cũng từng có những trận derby để đời.
Điểm chung? Những chiến thắng ấy không giúp Man Utd xây dựng được một nền móng ổn định.
Pep Guardiola sau trận vẫn gọi Man Utd là đội bóng “chuyển trạng thái” – một cách nói giảm nhẹ, nhưng rất chính xác. Dưới thời Carrick, Quỷ đỏ chơi phòng ngự kín kẽ, kỷ luật và chờ thời cơ phản công. Hiệu quả trong một trận derby, nhưng không phải lời giải cho cả mùa giải.
Công bằng mà nói, Michael Carrick đang làm tốt những gì một HLV tạm quyền cần làm: đơn giản hóa vấn đề. Ông dọn dẹp những mâu thuẫn chiến thuật để lại, trả cầu thủ về đúng vị trí sở trường và giảm bớt xung đột nội bộ.
Bruno Fernandes được đá số 10, Kobbie Mainoo có đất diễn ở tuyến giữa, thay vì mài ghế dự bị hay… ngồi trên khán đài. Việc sở hữu một HLV không tạo ra cảm giác “bị ghét bỏ” với cầu thủ đã là một sự cải thiện rõ rệt so với giai đoạn trước.
Carrick không mang đến phép màu chiến thuật, nhưng ông đem lại sự ổn định – thứ Man Utd thiếu nhất nhiều năm qua.
Đây không phải lần đầu Carrick rơi vào hoàn cảnh này. Năm 2021, trong vai trò tạm quyền, ông từng thắng Villarreal, hòa Chelsea và đánh bại Arsenal. Một chuỗi kết quả không tệ, đủ để Man Utd duy trì ổn định.
Thế nhưng ban lãnh đạo khi đó vẫn quyết định thay Carrick bằng Ralf Rangnick. Kết quả? Không có sự nâng cấp nào về thành tích, lối chơi lẫn tinh thần.
Bài học ấy vẫn còn nguyên giá trị cho hiện tại.
Sự dè dặt của Man Utd lúc này là dễ hiểu. Kịch bản Ole Gunnar Solskjaer – khởi đầu thăng hoa, ký hợp đồng dài hạn rồi lụi tàn – vẫn là nỗi ám ảnh với ban lãnh đạo.
Nhưng hoàn cảnh đã khác. Thất bại của Solskjaer diễn ra trong thời kỳ quản trị hỗn loạn dưới Ed Woodward. Hiện tại, Man Utd đang vận hành theo mô hình thể thao hiện đại hơn, nơi quyền lực HLV được kiểm soát và hỗ trợ bởi cấu trúc rõ ràng.
Trong bối cảnh đó, việc trao niềm tin cho một người hiểu rõ văn hóa CLB như Carrick không còn là canh bạc mù quáng.
Lịch sử bóng đá châu Âu từng chứng minh: Pep Guardiola, Luis Enrique hay Zidane đều bắt đầu hành trình đỉnh cao khi còn rất ít kinh nghiệm huấn luyện. Điểm mấu chốt không nằm ở CV, mà ở thời điểm và sự phù hợp.
Barcelona đã dám tin vào người của họ – và gặt hái thành công. Man Utd, nếu thực sự tin vào bản sắc và cấu trúc mới, cũng có quyền làm điều tương tự.
Thay vì mải mê theo đuổi những cái tên từng vướng mâu thuẫn với ban lãnh đạo như Thomas Tuchel hay Oliver Glasner, Quỷ đỏ có thể nhìn vào chính mình.
Man Utd không nên vội vàng phong thánh cho Michael Carrick, nhưng cũng đừng lặp lại vết xe đổ cũ. Nếu ông tiếp tục mang lại sự ổn định, kết nối phòng thay đồ và kết quả tích cực, Carrick xứng đáng được đánh giá công bằng – không phải chỉ như một phương án chữa cháy.
Giữ cái đầu lạnh, nhưng cũng cần đủ dũng khí để tin đúng người. Với Man Utd, đó mới là bài toán khó nhất lúc này.
Xem thêm nhiều tin tại bongda.io
Sim Văn Bồ











